https://youtu.be/Sr0rguw-JdU?si=j1Y7MlEGzimltz86
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Ăn mày dĩ vãng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Lê
Ngày gửi: 18h:59' 23-10-2025
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Minh Lê
Ngày gửi: 18h:59' 23-10-2025
Dung lượng: 1.1 MB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Ăn mày dĩ vãng
Chu Lai
- Nguồn: Vnthuquan
- Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Mục lục
Chương I
Chương II
Chương III
Chương IV
Chương V
Chương VI
Chương VII
Chương VIII
Chương IX
Chương X
Chương XI
Chương XII
Chương XIII
Chương XIV
Chương XV
Chương XVI
Chu Lai
Ăn mày dĩ vãng
Chương I
Tên người đàn bà ấy là Sương, Ba Sương, đã chết rồi, chết rõ mười mươi
ngay trước mắt tôi, chính tay tôi đã đào mồ chôn cất để rồi từ đó, đằng đẵng
suốt mười mấy năm sau, cứ mỗi lần bất chợt nhớ đến, hình ảnh Sương lại
xoáy buốt vào tôi những nuối tiếc khắc khoải và cả những day dứt ngọt
ngào.
Vậy mà Sương lại không chết, không hề chết!
Trời ơi!… Nếu tôi không có chuyến đi vào Nam như cánh chim trốn rét
muộn màng ấy, nếu như tôi không vô tình gặp lại, nếu như con người ấy
đừng sống lại thì có lẽ cuộc đời tôi…
Đó là vào một đêm hè oi ả, dự báo những trận mưa triền miên buồn dứt sắp
đổ xuống vùng rừng mới được phục sinh bên dòng sông Hậu.
Tôi vừa mới chân ướt chân ráo ở ngoài kia vào để thực hiện một hành vi
ngang trái và tội tình: đi tìm việc làm, đi tìm nơi trú ngụ chót cùng của cuộc
đời. Vâng! Đã ngót ngét bước sang cái tuổi năm mươi rồi mà còn lận đận bỏ
xứ xa quê để tìm công ăn việc làm thì thật là tội tình! Nhưng hỡi ôi, biết làm
sao được! Cuộc đời vốn dĩ nó vẫn cứ hững hờ trôi chảy như thế cũng như tự
trong cái thâm tâm đã quá chán chường mệt mỏi của tôi, tôi đâu có tính ngồi
viết lại những dòng này, một việc làm mà chỉ cần nhắc tới thôi là cũng đủ
thấy rùng mình, quá đỗi dớ dẩn rồi. Viết Lại! Động từ ấy mới sáo rỗng làm
sao! Viết Lại có nghĩa là Sống Lại, sống lại cái cuộc sống nửa sống nửa chết
ấy thì coi như chết hai lần! Viết Lại! Chao ôi, cái hành vi ấy mới bốc mùi
ngầy ngụa làm sao! Vậy mà tôi vẫn phải kể lại, phải viết lại như một thứ ma
đưa lối, quỷ đưa đường, có cố tình lãng quên đi cũng chẳng được.
Tôi bốn chín tuổi và đang thất nghiệp, đúng hơn là vừa mới thất nghiệp. Tôi,
một kẻ dư thừa vừa bị bắn ra khỏi lề đường. Cao một thước bảy mươi nhưng
chỉ nặng có bốn mươi nhăm cân, hốc hác, bắt đầu có dấu hiệu thần kinh, tóc
bạc nham nhở, ngực lép, bụng lép, mắt cá chày, da xám ngoét, môi thâm,
răng rụng gần một phần ba, ít cười, ít nói, sợ ánh sáng, sợ tiếng động, sợ đô
thị, sợ nơi đông người, dấu vết mặc cảm tự ti in hằn vào từng bước chân đi,
từ trong cái nhếch mép rụt rè, nửa cười nửa khổ… Tóm lại, tôi là một con
nộm rơm khốn khổ giữa cánh đồng đời đầy giông bão. Ấy vậy mà cái đống
da thịt xương xẩu lằng nhằng là tôi đó lại đã có một thời ngang dọc, tráng
kiện chẳng kém chi ai. Cái thời gắn liền với những cánh rừng bom đạn bên
dòng sông Sài Gòn, cái thời mà giá như trái mìn Clâymơ màu xanh là cây
cong vênh ấy đừng có nhằm giữa đỉnh đầu tôi lạnh lẽo giáng xuống thì có lẽ
cho đến hôm nay, thể xác tôi, tâm hồn tôi chưa tới nỗi tồi tệ dường này. Tôi
đã thành một lão già, lão già ốm o và sầu muộn. Mà, ô hay! Tôi đang lảm
nhảm cái gì đây chứ? Tôi đang muốn kể về người đàn bà chết mười mươi mà
đột nhiên sống lại kia mà. Chà!… Thì ra một khi đã già, đã đánh tuột hết
lượng sinh khí ra phía sau đuôi, người ta đâm dở chứng ưa than thân trách
phận.
Vâng, thưa bạn đọc! Thì tôi vẫn đang nói về người đàn bà đó đấy chứ. Ấy là
vào một đêm hè oi ả… Chao! Lại lẩm cẩm rồi. Tội vạ gì mà thiên hạ động
nhắc tới kỷ niệm lại nhất thiết cứ phải là đêm nhỉ? Có thể ngày, có thể sáng,
có thể trưa thì đã chết chóc gì nào? Rõ thật… Dễ thường cứ phải là Đêm thì
vùng ký ức mới có mùi vị thẳm sâu chắc? Lẩm cẩm! Chậc!… Mà thực ra
không lẩm cẩm thì làm sao tôi có thể lạc được vào cái nhà hàng choáng ngợp
cỡ đệ nhất, đệ nhị miền Tây đó. Còn tướt! Bạn bè một thuở kiêu dũng của tôi
bây giờ gặp lại, cũng như tôi, sao mà ngán ngẩm quá thể! Hầu hết đã lui về
vườn ăn theo vợ, núp váy vợ. Nếu còn có một người đàn bà chịu làm vợ.
Đứa thì nhậu xỉn, tối ngày nằm trên võng nắng, đứa thì lụi hụi trổng tỉa ngoài
bưng, mở mồm là càu cạu, thằng này đang thở dài phì phịt giữa một bên là
bầy con nhem nhuốc, bên kia là thạp gạo chỉ còn cám mùn đọng quẩn ở dưới
đáy, thằng kia sống trụi thùi lụi một mình, hỏi nhà cửa vợ con đâu, chỉ giơ
cái chai đế lên cười xệch xẹo… Mỗi thằng một vẻ, trăm thằng trăm lối,
không thăm thì nhớ, thăm rồi, trở ra, lại thấy buồn dứt ruột trong nỗi thương
bạn. Đội hình đánh giặc ngang tàng năm xưa giờ đây, trừ vài thằng may mắn
khôn ngoan, chẳng rõ nguyên cớ nào lại đều bị cuộc đời dồn chung vào một
cục hẩm hui, méo mó. Chẳng may nhận ra nhau chỉ nhúc nhích chút xíu con
ngươi đờ đẫn màu chì. Dĩ vãng… Kỷ niệm… Nhớ thương… Hết thảy đều
chìm trong bụi thời gian mốc thếch. Càng buồn! Biết vậy chả nên gặp lại,
chả nên tìm đến làm gì, chỉ tổ bẽ bàng, tan nát lòng dạ hơn. Cánh rừng năm
nào đã không còn bóng dáng một loài cây cũ, mảnh đất năm nao đã phai lợt
sắc màu, một lớp người xa lạ ở đâu đến hay vừa mới nhớn nhao lên đã
nghiễm nhiên thay thế họ rồi.
Trong số đó có một cậu giao liên bây giờ là phó chủ tịch huyện phụ trách tài
mậu tên là Quân đã bất chợt nhận ra tôi. Còn tôi thì chịu. Mười sáu năm trời
dằng dặc đã trôi qua, khi đó nó mới chừng mười ba, mười bốn tuổi, nay đã
ngoài ba mươi rồi; khi đó nó bé lóc cóc như cái tẩy, nay đã thành ông phó
chủ tịch đạo mạo phương phi, ngực nở bụng nở, mông nở và ngay cả cái
miệng cười cũng hết sức nở nang thì thử hỏi làm sao tôi có thể nhận ra được?
Tuổi già dừng lại, tuổi trẻ vun vút đi lên, âu đó cũng là chuyện thường. Nó
hỏi tôi vào đây hồi nào? Vào làm gì? Sao già thế? Dòm như ông cố nội của
cái ông Hai Hùng đội trưởng ngày xưa. Biết tôi lơ vơ láo váo, nó bảo lên xe.
Cho anh nếm mùi chiều chuộng của con gái miền Tây. Mấy ông Bắc Kỳ
sống dại bỏ xừ, chỉ biết đạo mà không biết đời. Ừ thì đi! Thời buổi lòng
người nhạt tựa nước lã ao bèo này, người quen cũ chịu nhận ra nhau đã quý,
lại còn rủ đi nhậu, đi rong ruổi phương xa thì càng quý. Cậu độ này khá nhỉ?
Đã ra vẻ một tay áp phe cỡ Đông Dương gớm! Dương gì đâu anh. Mệt thấy
mẹ! Không mấy ngày là không lang thang như chó đạp lửa thế này dể móc
hàng, kiếm hàng, để dò tìm, để tiêu thụ, đã quá đã… Chuyện trò lung tung,
gà gà gật gật, định hỏi thằng này thế nào, thằng kia ra sao, cô kia ra sao nữa
nhưng tiếng cassetse cứ đập thùng thùng vào mang tai, khiến chả nói được
gì, cũng chả nghe được bao nhiêu. Chán. Và mệt. Và không muốn biết thêm
gì nữa.
Sẩm tối thì xe đến nơi, nhọc nhằn để lại đằng sau hơn hai trăm cây số, hai
con phà và hàng nghìn những cảnh đời trái ngang. Xà quầy xà quạng một
lúc, xe dừng lại trước cửa một nhà hàng nằm sâu trong vườn dừa nước có vô
số kinh rạch cắt tới cắt lui. Kỳ lạ! Ngay từ giây phút đầu tiên bước xuống xe,
toàn mình ngợp choáng trong hàng trăm ngọn đèn các cỡ, trong muôn vàn
âm thanh các loại, vừa gợi chất bồng lai vừa bảng lảng mùi địa ngục, tôi đã
thấy trong người chộn rộn một cái gì đó khác thường lắm! Rất khác thường
mà không thể đoán hiểu được đó là cái gì hết. Không ngờ…
Vâng! Chính tại cái nhà hàng sang trọng, nồng nã cái hương vị sông nước rất
riêng của miền Tây này, tôi đã gặp lại cô ấy.
Khoan! Trước lúc gặp cô ấy, tôi đã gặp một cô gái khác trẻ hơn, trẻ chỉ bằng
phân nửa tuổi tôi và lại đẹp nữa, rất đẹp. Trông nhang nhác một tài tử Hong
Kong chuyên đóng những vai diễm lệ, trong trắng và u sầu trong những bộ
phim thấm đẫm hồn Quỳnh Dao. Cô bé là gái bán bar trong biên chế nhà
nước cho dễ gọi. Tức là cái thằng tôi đang ngồi lọt thỏm giữa một quán bia
ôm bề thế trong bộ dạng nhàu nát, lôm nhôm và mùi mồ hôi trộn mùi bụi
đường chua nặc, chua đến nỗi chính tôi cũng ngửi thấy.
Khốn khổ! Từ ngày bước chân ra khỏi rừng không còn làm thằng lính tới
giờ, tôi đã một lần được biết bia ôm là thế nào đâu. Cho nên mặt mày cứ
duỗi dệt ra vì cảm động, vì ngơ ngác. Không cảm động, ngơ ngác sao được
khi cô bé trắng nõn như một que kem và thơm cũng như một que kem sữa ấy
e ấp, tỉ mẩn chăm chút cho tôi từng li từng tí. Bằng những động tác duyên
dáng, uyển chuyển như sương khói, cô mở bia, rót bia, gắp mồi, bỏ đá, hỏi
nhỏ, cười nhẹ, đặt vào tay, đưa lên miệng, nghiêng khẽ, châm thuốc, trao
đũa, đổi thìa, ứ hự… Dòng nước men êm dịu chảy róc rách, chảy xối xả vào
ngực, cuốn theo cả ánh mắt nai tơ có viền xanh màu lá mạ không rõ vì sao
cứ rượi buồn. Tôi uống. Không phải là uống. Lâu quá mới được uống. Thần
kinh phồng lên, mạch máu dốc ngược, các lỗ chân lông giãn nở… Những
chiếc khăn rắc đá ướp lạnh rồi lại những chiếc khăn ướp nóng ngào ngạt như
cả một vườn hoa úp lên mặt, lên mũi, lên trán, phủ vào cả cổ, cả ngực. Thơm
và chua, chua và thơm nhào trộn đến chóng mặt, đến chung chiêng. Tôi cười
nhạt. Nửa nhạt nửa mặn. Cười hị hị. Lại uống… Cô bé cũng uống. Uống
không kém gì tôi. Uống hơn tôi. Uống giống tôi. Như uống nỗi niềm. Lon
Heniken mở rôm rốp như đại liên, 555 xé roàn roạt như xé vải. Điếu này
chưa hết đã quăng đi đốt điếu khác, các cục lửa thi nhau cháy đỏ trên những
cái miệng cười, mếu, hát, nhầy mỡ và sủi bọt. Dường như tất cả sắp rơi vào
cơn động kinh tàn độc và ngọt ngào.
- Anh Hai… Sao anh buồn thế?
Tôi không trả lời, không thể trả lời, chỉ khẽ rùng mình cho vị mặn từ câu hỏi
im lìm đó chảy từ từ xuống đáy ruột. Giời ạ! Trong cả cuộc đời nhọc mệt, tôi
nào đã có bao giờ được nghe một giọng hỏi dịu mềm đến thế, nhõng nhẽo
đến thế, giọng hỏi đàn bà vừa là của mẹ, vừa là vợ, vừa là con. Gần năm
mươi tuổi, hai lần phải lòng, một lần lấy vợ. Ăn ở với nhau chưa tròn hai cái
tết thì băng giá, sấm chớp chui vào nhà. Tôi chán anh lắm! Tôi không chịu
nổi anh nữa. Anh là một thằng đàn ông vất đi từ trong ra ngoài. Ngủ với anh
cứ như người bị tra tấn ấy. Thà ngứa ngáy đi ngủ với thằng xích lô còn
hơn… Mất vợ, tôi chả buồn chả đau, một con đàn bà nói năng như thế có
còn ra vợ nữa đâu mà đau, chỉ bực mình tí chút trước những câu hỏi ác ý lẫn
cả thiện ý của người đời. Cũng nhục thật! Chỉ có độc một việc là làm sao cho
cái đó cong lên, hứng khoái mà cũng không xong thì tôi đáng vất đi thật.
Đành vậy. Bao nhiêu xung lực, nội lực đã dồn hết trong chiến trận rồi, còn
sức đâu nữa mà uốn cong người ả lên được.
- Uống đi anh! Nói một câu gì đó đi anh! Nói thiệt, anh Hai là người khách
đầu tiên mà em biết khi tới đây lại mang cái vẻ mặt buồn buồn thế này. Tại
em, em vô duyên, em kém cỏi, không làm anh Hai vui lên được sao?
Chao ôi! Giá như con vợ nặng hơn 60 kg của tôi cũng có một lần thử thỏ thẻ
vào lỗ tai tôi một phần ngàn cái chất giọng hờn trách, yêu thương nghe đến
rủn cả chân răng như thế thì có lẽ thân phận tôi sẽ khác đi đôi chút.
- Em tháo bớt khuy áo cho anh nghen! Vô nhà hàng bận quân phục trông kỳ
nhưng mà… đẹp. Anh Ba Quân chủ tịch nói anh Hai ngày trước là sếp bự
của ảnh, ảnh dặn tụi em phải đối xử với anh Hai thiệt đàng hoàng.
Anh… Em… Sếp bự… Đàng hoàng… Trời ơi, cái lão già hôi hám cóc cáy
có mỗi bộ đồ lính kỷ niệm lấy từ hốc tủ ra mặc mà cũng còn được âu yếm
gọi là Anh từ miệng một đứa con gái đẹp như sao sa. Tôi uống. Lại ngửa cổ
uống. Mặc dù không thích uống, không thấy ngon, chỉ thấy những búng
nước xà bông nhằng nhặng tràn vào cổ.
Ngồi trước tôi, hoàn toàn tương phản với tôi là khuôn mặt loà nhoà lúc
trương phình ra, lúc teo quắt lại như rọi chiếu trong gương dị dạng của tay
phó chủ tịch trẻ trai đỏ đắn. Hắn nháy mắt sang tôi. Cái nháy trăm ý. Vừa dễ
thương vừa đểu đểu. Tôi chỉ hiểu được một ý: Đối với cái nhà hàng thuộc
thứ xịn bậc nhất ở vùng ngã ba sông Hậu này, thưa anh Hai Bắc Kỳ, thằng
em bao giờ cũng là thượng khách, là khách sộp, khách quen, là người nhà.
Tôi gục gặc đầu. Đúng thôi. Chỉ cần nhìn cái dáng ậm ạch của bà cửa hàng
trưởng te tái chạy ra: Ôi chú Ba… và cái cách mấy cô nhân viên nuột nà óng
ả nhất bảo nhau dồn cả vào đây ngồi bâu quanh hắn, mớm nếm cho hắn, hờn
giận trách móc hắn, cả cấu véo lẫn cắn vào cổ, vào vai, vào đôi môi láng
nhẫy của hắn… Cũng đủ hiểu. Hắn là ông Hoàng. Và tôi lại là sếp bự của
ông Hoàng. Oai đấy chứ? Khốn nạn…
- Anh cười gì thế? - Cô bé ngước cặp mắt mê hồn lên tôi, hỏi với vẻ lo lắng
thật sự - Sao anh không nói chuyện gì với em? Anh mà cứ đăm chiêu hoài
vậy, bà chủ bả…
- Bả làm sao? - Tôi buộc lòng phải mở miệng. Việc khách vào đây, nói ít hay
nói nhiều, buồn hay vui, có liên quan gì đến bả?
- Bả… Bả sẽ nói em không biết chiều khách. Bả sẽ đuổi việc…
Vừa nói tới đó, cô bé dừng tắc lại, hai bàn tay lóng ngóng cầm lấy cái này rồi
lại cầm lấy cái kia. Tôi nhìn ra: Ánh mắt nghiệt ngã của cửa hàng trưởng
đang nhìn xoáy vào cô ta từ ngoài cửa. À, ra thế. Tôi bật cười khấc lên một
tiếng và một lần nữa lại tránh nhìn vào cặp đùi trắng đến loá mắt đang tuồn
ra khỏi viền chiếc váy mini dưới gậm bàn, ngay bên cạnh đôi ống quần lem
nhem bọc cặp giò teo cơ của tôi. Tôi lại cười khấc lên tiếng nữa. Chắc tiếng
cười rõ chán nên con bé xị má xuống nhưng đôi môi nhỏ xíu màu hoa bằng
lăng lại uốn lên hờn tủi. Ánh mắt của bà trưởng cửa hàng, cặp môi của con
bé đã mách bảo cho cái khối não quá ư cục mịch của tôi hay rằng: vị trí công
việc nơi đây rất thơm, song cũng rất chi là tạm bợ. Muốn được biên chế dài
dài, phải đốt làm sao cho khách nóng lên, vui, hứng, đến lần này rồi đến lần
nữa, lần nữa, quên mình, quên luôn cả số lon bia bị quẳng xuống gầm bàn,
số vỏ 555 được vất vào sọt rác, quên ráo trọi, chỉ còn bồng bềnh đùi non,
môi hé. Càng bồng bềnh nhiều, càng quên nhiều, càng khẳng định năng lực
công tác, trình độ nghiệp vụ để mở đường tiến sâu vào biên chế chính thức.
Và con bé say. Say ra mặt. Thỉnh thoảng nấc lên một tiếng cụt ngẫng. Có lẽ
giống như tôi, con bé không uống được nhưng phải cố mà uống. Đây là trận
đánh giành giật chỗ đứng, đây là yếu tố tiên quyết để tạo nên tư cách của
một nhân viên nhà hàng, nôn mửa cũng phải móc họng ra mà uống, chết
cũng phải uống. Quả vậy, thi thoảng, tôi thấy cô ta đứng dậy đi đâu một lát,
khi trở lại, mặt mày có vẻ nhẹ nhõm hơn. Cái nhẹ nhõm của một kẻ vừa
hoàn tất xong việc toilet hay ói mửa. Tôi tội tình, cô cũng tội tình dìu nhau
qua cái buổi tối cuồng mê này? Như một con mèo ốm, cô nép nhẹ vào tôi,
dựa đầu vào vai tôi, thở dài cầm lấy ngón tay cái của tôi lên nhấm nhè nhẹ
giữa hai chiếc răng cửa nhỏ xíu, lạnh buốt. Rồi lưỡi… như lưỡi rắn. Rợn
mình, tôi vội rút ngón tay ra khỏi cái miệng tươi như hoa đang có chiều úa
héo ấy. Nào, tôi chôn vùi cảm giác. Bật lon đi, bật nữa đi cô bé, nữa! Tôi
ngửa cổ uống. Vừa uống vừa đồng loã với cô lén đổ xuống gầm bàn, vất cả
lon nguyên vẹn vào sọt rác. Mỗi âm thanh óc ách hay cục kịch từ dưới đất
dội lên lại gây cho tôi một khoái cảm ngây dại, khoái cảm được trả thù
ngầm. Trả thù ai, trả thù cái gì thì chính tôi cũng không biết nữa.
Một mũi giày thúc nhẹ vào cẳng chân tôi từ phía trước. Tôi ngẩng lên… Gã
phó chủ tịch choai con vừa nháy nháy mắt với tôi vừa kín đáo lắc đầu. Vậy
là gã biết tôi đang làm cái trò gì. Tôi cười nhệch. Ngượng quá! Rồi bỗng
dưng muốn nổi quạu. Cũng vì những bản mặt viên mãn, bọng mỡ như gã mà
tôi trở thành thất nghiệp sau khi đã cố tỏ ra nhã nhặn giáng vào giữa sống
mũi tay tổng giám đốc ấy đủ bốn cái tát chia đều cho trái phải. Gã đã… mà
thôi. Cái gì đã qua là cho qua! Chỉ nguyên việc chợt nhớ lại thôi là cũng đủ
điên khùng muốn gây một cái án tử hình rồi. Tôi không uống nữa mà ngồi
im. Một nỗi buồn xoáy nhức đột nhiên thổi rít ở trong đầu. Cái đầu ấy giờ
đây rũ xuống điêu tàn như một con sâu rượu hết bề cứu vãn. Gã phó chủ tịch
mồi một điếu thuốc ân cần đưa cho tôi. Tôi ngẩng lên và nhận thấy ánh mắt
hắn thật vô tư và hiền lành. Như vậy hắn không lấy cái sự việc tôi đồng loã
với con bé bóc lột hắn làm bận lòng. Tôi bỗng thấy vị nể. Gần đây tôi sinh
bệnh hay nể nang những đứa lắm tiền. Có tiền là có phong độ, có cái uy nằm
ở đâu không thể gọi tên trong dáng điệu, cử chỉ, trong mỗi kẽ răng. Nể lắm!
Nể lắm! Thì từ lúc vào đây, tôi đã chả nhìn hắn với đôi mắt khác đi là gì.
Thậm chí còn gượng nhẹ kêu hắn là Ông… Ông Ba thay cho kêu mày… Hắn
nháy mắt. Mẹ kiếp, lại nháy mắt!
- Anh Hai… Anh tốt quá! - Hơi thở hoi hoi của cô gái luồn vào ngực tôi. Từ
ngày vào làm ở đây, em chưa thấy một ai tốt, ai hiền như anh Hai…
- Cái gì vậy? Tôi hoảng hồn khi nhìn thấy một giọt nham thạch rơi xuống mu
bàn tay sần sượng của mình, cháy buốt. Cô bé khóc. Khóc ngon lành. Đôi
vai mảnh dẻ màu thạch cao để trần khe khẽ chao nghiêng. Nó khóc hay rượu
khó? Cảnh giác, tôi đánh mắt nhìn sang: chẳng rõ nữa, chỉ thấy nước mắt nó
rơi lã chã trong tiếng nấc cố kìm lại.
- Em khổ lắm!… Em đâu có muốn thế này… Chỉ vì má em, vì lũ em của
em… Em không đi, chúng nó không có tiền học… Hức! Hức! Ruột gan tôi
bất giác hức theo. Một niềm thông cảm mênh mông nhận chìm tôi xuống,
rần rật chảy túa ra mấy đầu ngón tay. Tôi quờ quạng lục túi. Hơi men… Lời
hát… Tiếng khóc… nước mắt… Cặp đùi… Cánh vai chim sẻ… Nhịp thở
nghẹn ngào… hức! Ráo trọi những tiểu tiết lăn tăn đó đã cô lại thành cảm
hứng mã thượng sẵn sàng vứt bỏ cuộc đời để sớt chia, để che chở. Nhưng
khốn thay, bốn cái túi trên người tôi đều rỗng tuếch, nắn đi nắn lại vẫn chỉ có
miếng giấy ghi vài ba cái địa chỉ của bạn bè, tấm vé tàu ngồi. Cái mùi giày
lại hích, mạnh hơn một chút. Tôi nhìn lên Phó chủ tịch choai con mặt mày
tỉnh bơ kín đáo tuồn nhanh cho tôi qua gầm bàn mấy tờ giấy bạc già trong kẽ
ngón tay như làm trò ảo thuật, hai mươi tờ năm ngàn xanh đến dễ chịu. Tốt
rồi. Tôi bỗng ngồi thẳng lên trong một tư thế khác và thật là tự tin, trầm tĩnh
đẩy cho nắm tiền đi tiếp cuộc hành trình ảo thuật vào bàn tay cô bé đang
chẳng hiểu vô tình hay cố ý đặt hờ trên đùi tôi.
Năm ngón tay thon gầy, trong suốt, móng sơn nhũ, cầm tệp tiền khẽ rung,
thả ra… bấu chặt lấy và rồi im lịm. Cám ơn anh Hai! Từ cái miệng cong
cong, bảng lảng chút hương vị của bia, của hành tỏi, của thuốc lá, của hạt
tiêu, của đàn bà lượn toả vào mặt tôi ngầy ngậy nôn nao. Anh Hai! Tiếng nói
nhớt nhầy từ miệng gã phó huyện trưởng bay qua mặt bàn cào gãi vào tai tôi
nhồn nhột. Thấy thế nào?
- Cái gì thế nào? Nhậu hả? Tốt quá nhưng hơi tốn.
- Không phải - hắn chém mắt sang cô bé - muốn không?
- Muốn gì? Tôi đã bắt đầu ngờ ngợ.
- Lại còn gì. Đuỗn mặt ra thế kia là muốn hết chịu nổi rồi. Một đêm, một
đêm chẵn với bé nghen! Rẻ thối. Trăm nghìn bạc mà được làm chủ cả một
thân hình kiềm diễm dường kia thì ở ngoài anh Hai có nằm mơ cũng không
ra, tán tỉnh cả đời cũng không được. Ưng nhé! Tôi bao trọn gói.
- Hả?… bậy mày! - tôi trừng mắt một cách yếu ớt. Nó đáng tuổi con, đừng
nghĩ lộn xộn.
- Hớ!… đáng tuổi cháu cũng được nữa. Càng ngon, thơm thịt, nhai được cả
xương. Thế nào?
- Dẹp đi! Lần này thì tôi gắt thật sự, phần vì lối nói chả chớt của gã, phần vì
tôi không muốn cô bé nghe được. Uống xong, về! Bộ thằng Ba mày xỉn rồi
hả?
Hắn không nói nữa, ngoác mồm ra cười một tràng như sổ ruột rồi thả rơi cái
bụng ninh nính xuống giữa bốn cặp đùi non… ninh nính.
Con bé xem chừng đã hiểu, nó nắm lấy bàn tay tôi bóp bóp:
- Em biết ơn anh Hai nhiều!
- Cái gì mà ơn huệ? Vớ vẩn! - tôi quay lại, gắt nữa.
- Em… Em còn con gái. Em chưa có chồng. Em không thể… Sợ lắm!
Bất giác tôi cũng nắm trở lại bàn tay ấy, vỗ nhè nhẹ trong cảm xúc hào hiệp
chợt loé chợt tắt như đốm trắng ma chơi, lại như có ngọn lửa đốt rừng cháy
nổ lốp đốp ở đâu đó rất sâu trong lồng ngực. Chẳng dừng được, như có yêu
tinh quỷ sứ đùn đẩy, mấy ngón tay tôi không rõ tại sao lại trượt hẫng xuống
cái mảng trăng trắng, nóng hỉm ở phía dưới và thề có thánh thần, dầu cho
lòng dạ lúc ấy vẫn sáng trong, nhưng vật thể còng queo đen đúa gọi là tay đó
vẫn nấn ná dừng nghỉ đôi chút trong cái sởn da gà, mụ mị và ngây dại…
Đúng lúc đó, vâng, tôi nhớ là đúng vào lúc đó, một cái sởn da gà khác, mạnh
mẽ hơn đã quật tôi ngay đơ trở lại. Trời ơi! Phải chăng cái điều chộn rộn mơ
hồ từ lúc đầu đặt chân đến đây bây giờ đã xảy ra? Từ căn phòng kế bên, căn
phòng rộng rãi, khang trang nhất, có ốp đá đen quanh tường, có đèn chùm đủ
loại màu sắc, to nhỏ treo trên trần, có máy lạnh chạy rì rì, có riđô bằng nhung
the xanh che kín các cửa sổ, căn phòng chuyên dùng để đón tiếp khách đặc
biệt, bất thần nã thẳng vào đầu tôi một giọng nói đàn bà:
- Vui mừng cho ngành lâm nghiệp tỉnh nhà ăn nên làm ra, mở mặt mở mày
với thiên hạ. Các bạn mặc sức vui hết mình. Say đâu nằm đó, ai muốn về, sẽ
có xe đưa về tận nhà. Ai muốn ở lại, sẽ có phòng tươm tất nghỉ ngơi…
Tôi lắc mạnh đầu để cố giằng ra khỏi cái tiếng nói quỷ quái đó.
- Anh lạnh hả anh Hai?… Để em đưa anh Hai về phòng nghỉ một chút
nghen!
Nằm nghỉ… Ai ở lại, có phòng tươm tất nghỉ ngơi… Vớ vẩn! Tôi tự mắng
mình. Cô ấy chết ở miền Đông, đây lại là chót cùng miền Tây, hồn ma bóng
quế có vật vờ thì nơi âm phủ lấy đâu ra phương tiện hiện đại như kiểu cái
Toyota của thằng cha Quân để vật vờ xa xôi đến thế. Vớ vẩn! Láo khoét!
Chết rồi. Chôn rồi. Chính tay mình cướp xác rồi cũng chính tay mình chôn
chứ ai chôn mà còn ám ảnh bệnh hoạn? Mẹ khỉ!
- Cái gì khỉ ạ? - Cô bé tròn xoe đôi mắt còn rớm nước hỏi.
- Không… Không có gì. - Tôi cười, lắc đầu, vỗ khẽ vào đầu gối cô, lần này
là một sự vỗ hoàn toàn tinh khiết chất cha con.
Từ phòng bên rầm rộ vang lên một tràng vỗ tay rồi sau đó là một cơn lốc
tung hô:
- Hoan hô! hoan hô bà giám đốc chịu chơi đệ nhất sáu tỉnh miền Tây.
- Sai! Đệ nhất nước Nam. Các quý vị khả kính thử đốt đuốc đi tìm xem cả
cái đất nước quê mùa này có ai chịu làm, chịu chơi, tài sắc vẹn toàn như chị
Tư của chúng ta không? Không! Chắc chắn là không? Tôi dám lấy đầu ra để
cuộc như vậy. Bà chúa rừng xanh. Bà tiên tốt bụng của những sinh linh làm
rừng nghèo khổ. Hoan hô!
- Một ly này xin chúc sức khoẻ và ý chí cũng như tấm lòng nhân ái của bà
phó chủ tịch tương lai.
- Không! Bà chủ tịch.
- Bà bí thư tỉnh uỷ.
- Còn tôi, với cái logic nghi trường đang mở ra thông thoáng, đang rất cần
những năng lực thực sự cho công cuộc đầu tư ào vào như thác lũ, tôi là xin
cứ mạnh dạn nâng ly chúc sức khoẻ đồng chí uỷ viên trung ương là vừa.
- Hoan hô! Hoan hô tầm nhìn của nhà báo. Tôi là nhà khoa học, tôi cũng xin
chúc mừng đồng chí nữ uỷ viên trung ương Đảng trẻ tuổi nhất, can đảm
nhất, giàu năng lực nhất và đẹp nhất quốc gia.
- Khoan! Tôi có ý kiến này. Chúng ta chỉ lo chúc tụng tung hô mà không
nhìn ra chị Tư có những khiếm khuyết cơ bản gì à? Không được, trên tinh
thần nói thẳng nói thật, tôi xin phê bình đồng chí giám đốc quá chú trọng vào
công việc mà í
Chu Lai
- Nguồn: Vnthuquan
- Phát hành: Nguyễn Kim Vỹ.
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Mục lục
Chương I
Chương II
Chương III
Chương IV
Chương V
Chương VI
Chương VII
Chương VIII
Chương IX
Chương X
Chương XI
Chương XII
Chương XIII
Chương XIV
Chương XV
Chương XVI
Chu Lai
Ăn mày dĩ vãng
Chương I
Tên người đàn bà ấy là Sương, Ba Sương, đã chết rồi, chết rõ mười mươi
ngay trước mắt tôi, chính tay tôi đã đào mồ chôn cất để rồi từ đó, đằng đẵng
suốt mười mấy năm sau, cứ mỗi lần bất chợt nhớ đến, hình ảnh Sương lại
xoáy buốt vào tôi những nuối tiếc khắc khoải và cả những day dứt ngọt
ngào.
Vậy mà Sương lại không chết, không hề chết!
Trời ơi!… Nếu tôi không có chuyến đi vào Nam như cánh chim trốn rét
muộn màng ấy, nếu như tôi không vô tình gặp lại, nếu như con người ấy
đừng sống lại thì có lẽ cuộc đời tôi…
Đó là vào một đêm hè oi ả, dự báo những trận mưa triền miên buồn dứt sắp
đổ xuống vùng rừng mới được phục sinh bên dòng sông Hậu.
Tôi vừa mới chân ướt chân ráo ở ngoài kia vào để thực hiện một hành vi
ngang trái và tội tình: đi tìm việc làm, đi tìm nơi trú ngụ chót cùng của cuộc
đời. Vâng! Đã ngót ngét bước sang cái tuổi năm mươi rồi mà còn lận đận bỏ
xứ xa quê để tìm công ăn việc làm thì thật là tội tình! Nhưng hỡi ôi, biết làm
sao được! Cuộc đời vốn dĩ nó vẫn cứ hững hờ trôi chảy như thế cũng như tự
trong cái thâm tâm đã quá chán chường mệt mỏi của tôi, tôi đâu có tính ngồi
viết lại những dòng này, một việc làm mà chỉ cần nhắc tới thôi là cũng đủ
thấy rùng mình, quá đỗi dớ dẩn rồi. Viết Lại! Động từ ấy mới sáo rỗng làm
sao! Viết Lại có nghĩa là Sống Lại, sống lại cái cuộc sống nửa sống nửa chết
ấy thì coi như chết hai lần! Viết Lại! Chao ôi, cái hành vi ấy mới bốc mùi
ngầy ngụa làm sao! Vậy mà tôi vẫn phải kể lại, phải viết lại như một thứ ma
đưa lối, quỷ đưa đường, có cố tình lãng quên đi cũng chẳng được.
Tôi bốn chín tuổi và đang thất nghiệp, đúng hơn là vừa mới thất nghiệp. Tôi,
một kẻ dư thừa vừa bị bắn ra khỏi lề đường. Cao một thước bảy mươi nhưng
chỉ nặng có bốn mươi nhăm cân, hốc hác, bắt đầu có dấu hiệu thần kinh, tóc
bạc nham nhở, ngực lép, bụng lép, mắt cá chày, da xám ngoét, môi thâm,
răng rụng gần một phần ba, ít cười, ít nói, sợ ánh sáng, sợ tiếng động, sợ đô
thị, sợ nơi đông người, dấu vết mặc cảm tự ti in hằn vào từng bước chân đi,
từ trong cái nhếch mép rụt rè, nửa cười nửa khổ… Tóm lại, tôi là một con
nộm rơm khốn khổ giữa cánh đồng đời đầy giông bão. Ấy vậy mà cái đống
da thịt xương xẩu lằng nhằng là tôi đó lại đã có một thời ngang dọc, tráng
kiện chẳng kém chi ai. Cái thời gắn liền với những cánh rừng bom đạn bên
dòng sông Sài Gòn, cái thời mà giá như trái mìn Clâymơ màu xanh là cây
cong vênh ấy đừng có nhằm giữa đỉnh đầu tôi lạnh lẽo giáng xuống thì có lẽ
cho đến hôm nay, thể xác tôi, tâm hồn tôi chưa tới nỗi tồi tệ dường này. Tôi
đã thành một lão già, lão già ốm o và sầu muộn. Mà, ô hay! Tôi đang lảm
nhảm cái gì đây chứ? Tôi đang muốn kể về người đàn bà chết mười mươi mà
đột nhiên sống lại kia mà. Chà!… Thì ra một khi đã già, đã đánh tuột hết
lượng sinh khí ra phía sau đuôi, người ta đâm dở chứng ưa than thân trách
phận.
Vâng, thưa bạn đọc! Thì tôi vẫn đang nói về người đàn bà đó đấy chứ. Ấy là
vào một đêm hè oi ả… Chao! Lại lẩm cẩm rồi. Tội vạ gì mà thiên hạ động
nhắc tới kỷ niệm lại nhất thiết cứ phải là đêm nhỉ? Có thể ngày, có thể sáng,
có thể trưa thì đã chết chóc gì nào? Rõ thật… Dễ thường cứ phải là Đêm thì
vùng ký ức mới có mùi vị thẳm sâu chắc? Lẩm cẩm! Chậc!… Mà thực ra
không lẩm cẩm thì làm sao tôi có thể lạc được vào cái nhà hàng choáng ngợp
cỡ đệ nhất, đệ nhị miền Tây đó. Còn tướt! Bạn bè một thuở kiêu dũng của tôi
bây giờ gặp lại, cũng như tôi, sao mà ngán ngẩm quá thể! Hầu hết đã lui về
vườn ăn theo vợ, núp váy vợ. Nếu còn có một người đàn bà chịu làm vợ.
Đứa thì nhậu xỉn, tối ngày nằm trên võng nắng, đứa thì lụi hụi trổng tỉa ngoài
bưng, mở mồm là càu cạu, thằng này đang thở dài phì phịt giữa một bên là
bầy con nhem nhuốc, bên kia là thạp gạo chỉ còn cám mùn đọng quẩn ở dưới
đáy, thằng kia sống trụi thùi lụi một mình, hỏi nhà cửa vợ con đâu, chỉ giơ
cái chai đế lên cười xệch xẹo… Mỗi thằng một vẻ, trăm thằng trăm lối,
không thăm thì nhớ, thăm rồi, trở ra, lại thấy buồn dứt ruột trong nỗi thương
bạn. Đội hình đánh giặc ngang tàng năm xưa giờ đây, trừ vài thằng may mắn
khôn ngoan, chẳng rõ nguyên cớ nào lại đều bị cuộc đời dồn chung vào một
cục hẩm hui, méo mó. Chẳng may nhận ra nhau chỉ nhúc nhích chút xíu con
ngươi đờ đẫn màu chì. Dĩ vãng… Kỷ niệm… Nhớ thương… Hết thảy đều
chìm trong bụi thời gian mốc thếch. Càng buồn! Biết vậy chả nên gặp lại,
chả nên tìm đến làm gì, chỉ tổ bẽ bàng, tan nát lòng dạ hơn. Cánh rừng năm
nào đã không còn bóng dáng một loài cây cũ, mảnh đất năm nao đã phai lợt
sắc màu, một lớp người xa lạ ở đâu đến hay vừa mới nhớn nhao lên đã
nghiễm nhiên thay thế họ rồi.
Trong số đó có một cậu giao liên bây giờ là phó chủ tịch huyện phụ trách tài
mậu tên là Quân đã bất chợt nhận ra tôi. Còn tôi thì chịu. Mười sáu năm trời
dằng dặc đã trôi qua, khi đó nó mới chừng mười ba, mười bốn tuổi, nay đã
ngoài ba mươi rồi; khi đó nó bé lóc cóc như cái tẩy, nay đã thành ông phó
chủ tịch đạo mạo phương phi, ngực nở bụng nở, mông nở và ngay cả cái
miệng cười cũng hết sức nở nang thì thử hỏi làm sao tôi có thể nhận ra được?
Tuổi già dừng lại, tuổi trẻ vun vút đi lên, âu đó cũng là chuyện thường. Nó
hỏi tôi vào đây hồi nào? Vào làm gì? Sao già thế? Dòm như ông cố nội của
cái ông Hai Hùng đội trưởng ngày xưa. Biết tôi lơ vơ láo váo, nó bảo lên xe.
Cho anh nếm mùi chiều chuộng của con gái miền Tây. Mấy ông Bắc Kỳ
sống dại bỏ xừ, chỉ biết đạo mà không biết đời. Ừ thì đi! Thời buổi lòng
người nhạt tựa nước lã ao bèo này, người quen cũ chịu nhận ra nhau đã quý,
lại còn rủ đi nhậu, đi rong ruổi phương xa thì càng quý. Cậu độ này khá nhỉ?
Đã ra vẻ một tay áp phe cỡ Đông Dương gớm! Dương gì đâu anh. Mệt thấy
mẹ! Không mấy ngày là không lang thang như chó đạp lửa thế này dể móc
hàng, kiếm hàng, để dò tìm, để tiêu thụ, đã quá đã… Chuyện trò lung tung,
gà gà gật gật, định hỏi thằng này thế nào, thằng kia ra sao, cô kia ra sao nữa
nhưng tiếng cassetse cứ đập thùng thùng vào mang tai, khiến chả nói được
gì, cũng chả nghe được bao nhiêu. Chán. Và mệt. Và không muốn biết thêm
gì nữa.
Sẩm tối thì xe đến nơi, nhọc nhằn để lại đằng sau hơn hai trăm cây số, hai
con phà và hàng nghìn những cảnh đời trái ngang. Xà quầy xà quạng một
lúc, xe dừng lại trước cửa một nhà hàng nằm sâu trong vườn dừa nước có vô
số kinh rạch cắt tới cắt lui. Kỳ lạ! Ngay từ giây phút đầu tiên bước xuống xe,
toàn mình ngợp choáng trong hàng trăm ngọn đèn các cỡ, trong muôn vàn
âm thanh các loại, vừa gợi chất bồng lai vừa bảng lảng mùi địa ngục, tôi đã
thấy trong người chộn rộn một cái gì đó khác thường lắm! Rất khác thường
mà không thể đoán hiểu được đó là cái gì hết. Không ngờ…
Vâng! Chính tại cái nhà hàng sang trọng, nồng nã cái hương vị sông nước rất
riêng của miền Tây này, tôi đã gặp lại cô ấy.
Khoan! Trước lúc gặp cô ấy, tôi đã gặp một cô gái khác trẻ hơn, trẻ chỉ bằng
phân nửa tuổi tôi và lại đẹp nữa, rất đẹp. Trông nhang nhác một tài tử Hong
Kong chuyên đóng những vai diễm lệ, trong trắng và u sầu trong những bộ
phim thấm đẫm hồn Quỳnh Dao. Cô bé là gái bán bar trong biên chế nhà
nước cho dễ gọi. Tức là cái thằng tôi đang ngồi lọt thỏm giữa một quán bia
ôm bề thế trong bộ dạng nhàu nát, lôm nhôm và mùi mồ hôi trộn mùi bụi
đường chua nặc, chua đến nỗi chính tôi cũng ngửi thấy.
Khốn khổ! Từ ngày bước chân ra khỏi rừng không còn làm thằng lính tới
giờ, tôi đã một lần được biết bia ôm là thế nào đâu. Cho nên mặt mày cứ
duỗi dệt ra vì cảm động, vì ngơ ngác. Không cảm động, ngơ ngác sao được
khi cô bé trắng nõn như một que kem và thơm cũng như một que kem sữa ấy
e ấp, tỉ mẩn chăm chút cho tôi từng li từng tí. Bằng những động tác duyên
dáng, uyển chuyển như sương khói, cô mở bia, rót bia, gắp mồi, bỏ đá, hỏi
nhỏ, cười nhẹ, đặt vào tay, đưa lên miệng, nghiêng khẽ, châm thuốc, trao
đũa, đổi thìa, ứ hự… Dòng nước men êm dịu chảy róc rách, chảy xối xả vào
ngực, cuốn theo cả ánh mắt nai tơ có viền xanh màu lá mạ không rõ vì sao
cứ rượi buồn. Tôi uống. Không phải là uống. Lâu quá mới được uống. Thần
kinh phồng lên, mạch máu dốc ngược, các lỗ chân lông giãn nở… Những
chiếc khăn rắc đá ướp lạnh rồi lại những chiếc khăn ướp nóng ngào ngạt như
cả một vườn hoa úp lên mặt, lên mũi, lên trán, phủ vào cả cổ, cả ngực. Thơm
và chua, chua và thơm nhào trộn đến chóng mặt, đến chung chiêng. Tôi cười
nhạt. Nửa nhạt nửa mặn. Cười hị hị. Lại uống… Cô bé cũng uống. Uống
không kém gì tôi. Uống hơn tôi. Uống giống tôi. Như uống nỗi niềm. Lon
Heniken mở rôm rốp như đại liên, 555 xé roàn roạt như xé vải. Điếu này
chưa hết đã quăng đi đốt điếu khác, các cục lửa thi nhau cháy đỏ trên những
cái miệng cười, mếu, hát, nhầy mỡ và sủi bọt. Dường như tất cả sắp rơi vào
cơn động kinh tàn độc và ngọt ngào.
- Anh Hai… Sao anh buồn thế?
Tôi không trả lời, không thể trả lời, chỉ khẽ rùng mình cho vị mặn từ câu hỏi
im lìm đó chảy từ từ xuống đáy ruột. Giời ạ! Trong cả cuộc đời nhọc mệt, tôi
nào đã có bao giờ được nghe một giọng hỏi dịu mềm đến thế, nhõng nhẽo
đến thế, giọng hỏi đàn bà vừa là của mẹ, vừa là vợ, vừa là con. Gần năm
mươi tuổi, hai lần phải lòng, một lần lấy vợ. Ăn ở với nhau chưa tròn hai cái
tết thì băng giá, sấm chớp chui vào nhà. Tôi chán anh lắm! Tôi không chịu
nổi anh nữa. Anh là một thằng đàn ông vất đi từ trong ra ngoài. Ngủ với anh
cứ như người bị tra tấn ấy. Thà ngứa ngáy đi ngủ với thằng xích lô còn
hơn… Mất vợ, tôi chả buồn chả đau, một con đàn bà nói năng như thế có
còn ra vợ nữa đâu mà đau, chỉ bực mình tí chút trước những câu hỏi ác ý lẫn
cả thiện ý của người đời. Cũng nhục thật! Chỉ có độc một việc là làm sao cho
cái đó cong lên, hứng khoái mà cũng không xong thì tôi đáng vất đi thật.
Đành vậy. Bao nhiêu xung lực, nội lực đã dồn hết trong chiến trận rồi, còn
sức đâu nữa mà uốn cong người ả lên được.
- Uống đi anh! Nói một câu gì đó đi anh! Nói thiệt, anh Hai là người khách
đầu tiên mà em biết khi tới đây lại mang cái vẻ mặt buồn buồn thế này. Tại
em, em vô duyên, em kém cỏi, không làm anh Hai vui lên được sao?
Chao ôi! Giá như con vợ nặng hơn 60 kg của tôi cũng có một lần thử thỏ thẻ
vào lỗ tai tôi một phần ngàn cái chất giọng hờn trách, yêu thương nghe đến
rủn cả chân răng như thế thì có lẽ thân phận tôi sẽ khác đi đôi chút.
- Em tháo bớt khuy áo cho anh nghen! Vô nhà hàng bận quân phục trông kỳ
nhưng mà… đẹp. Anh Ba Quân chủ tịch nói anh Hai ngày trước là sếp bự
của ảnh, ảnh dặn tụi em phải đối xử với anh Hai thiệt đàng hoàng.
Anh… Em… Sếp bự… Đàng hoàng… Trời ơi, cái lão già hôi hám cóc cáy
có mỗi bộ đồ lính kỷ niệm lấy từ hốc tủ ra mặc mà cũng còn được âu yếm
gọi là Anh từ miệng một đứa con gái đẹp như sao sa. Tôi uống. Lại ngửa cổ
uống. Mặc dù không thích uống, không thấy ngon, chỉ thấy những búng
nước xà bông nhằng nhặng tràn vào cổ.
Ngồi trước tôi, hoàn toàn tương phản với tôi là khuôn mặt loà nhoà lúc
trương phình ra, lúc teo quắt lại như rọi chiếu trong gương dị dạng của tay
phó chủ tịch trẻ trai đỏ đắn. Hắn nháy mắt sang tôi. Cái nháy trăm ý. Vừa dễ
thương vừa đểu đểu. Tôi chỉ hiểu được một ý: Đối với cái nhà hàng thuộc
thứ xịn bậc nhất ở vùng ngã ba sông Hậu này, thưa anh Hai Bắc Kỳ, thằng
em bao giờ cũng là thượng khách, là khách sộp, khách quen, là người nhà.
Tôi gục gặc đầu. Đúng thôi. Chỉ cần nhìn cái dáng ậm ạch của bà cửa hàng
trưởng te tái chạy ra: Ôi chú Ba… và cái cách mấy cô nhân viên nuột nà óng
ả nhất bảo nhau dồn cả vào đây ngồi bâu quanh hắn, mớm nếm cho hắn, hờn
giận trách móc hắn, cả cấu véo lẫn cắn vào cổ, vào vai, vào đôi môi láng
nhẫy của hắn… Cũng đủ hiểu. Hắn là ông Hoàng. Và tôi lại là sếp bự của
ông Hoàng. Oai đấy chứ? Khốn nạn…
- Anh cười gì thế? - Cô bé ngước cặp mắt mê hồn lên tôi, hỏi với vẻ lo lắng
thật sự - Sao anh không nói chuyện gì với em? Anh mà cứ đăm chiêu hoài
vậy, bà chủ bả…
- Bả làm sao? - Tôi buộc lòng phải mở miệng. Việc khách vào đây, nói ít hay
nói nhiều, buồn hay vui, có liên quan gì đến bả?
- Bả… Bả sẽ nói em không biết chiều khách. Bả sẽ đuổi việc…
Vừa nói tới đó, cô bé dừng tắc lại, hai bàn tay lóng ngóng cầm lấy cái này rồi
lại cầm lấy cái kia. Tôi nhìn ra: Ánh mắt nghiệt ngã của cửa hàng trưởng
đang nhìn xoáy vào cô ta từ ngoài cửa. À, ra thế. Tôi bật cười khấc lên một
tiếng và một lần nữa lại tránh nhìn vào cặp đùi trắng đến loá mắt đang tuồn
ra khỏi viền chiếc váy mini dưới gậm bàn, ngay bên cạnh đôi ống quần lem
nhem bọc cặp giò teo cơ của tôi. Tôi lại cười khấc lên tiếng nữa. Chắc tiếng
cười rõ chán nên con bé xị má xuống nhưng đôi môi nhỏ xíu màu hoa bằng
lăng lại uốn lên hờn tủi. Ánh mắt của bà trưởng cửa hàng, cặp môi của con
bé đã mách bảo cho cái khối não quá ư cục mịch của tôi hay rằng: vị trí công
việc nơi đây rất thơm, song cũng rất chi là tạm bợ. Muốn được biên chế dài
dài, phải đốt làm sao cho khách nóng lên, vui, hứng, đến lần này rồi đến lần
nữa, lần nữa, quên mình, quên luôn cả số lon bia bị quẳng xuống gầm bàn,
số vỏ 555 được vất vào sọt rác, quên ráo trọi, chỉ còn bồng bềnh đùi non,
môi hé. Càng bồng bềnh nhiều, càng quên nhiều, càng khẳng định năng lực
công tác, trình độ nghiệp vụ để mở đường tiến sâu vào biên chế chính thức.
Và con bé say. Say ra mặt. Thỉnh thoảng nấc lên một tiếng cụt ngẫng. Có lẽ
giống như tôi, con bé không uống được nhưng phải cố mà uống. Đây là trận
đánh giành giật chỗ đứng, đây là yếu tố tiên quyết để tạo nên tư cách của
một nhân viên nhà hàng, nôn mửa cũng phải móc họng ra mà uống, chết
cũng phải uống. Quả vậy, thi thoảng, tôi thấy cô ta đứng dậy đi đâu một lát,
khi trở lại, mặt mày có vẻ nhẹ nhõm hơn. Cái nhẹ nhõm của một kẻ vừa
hoàn tất xong việc toilet hay ói mửa. Tôi tội tình, cô cũng tội tình dìu nhau
qua cái buổi tối cuồng mê này? Như một con mèo ốm, cô nép nhẹ vào tôi,
dựa đầu vào vai tôi, thở dài cầm lấy ngón tay cái của tôi lên nhấm nhè nhẹ
giữa hai chiếc răng cửa nhỏ xíu, lạnh buốt. Rồi lưỡi… như lưỡi rắn. Rợn
mình, tôi vội rút ngón tay ra khỏi cái miệng tươi như hoa đang có chiều úa
héo ấy. Nào, tôi chôn vùi cảm giác. Bật lon đi, bật nữa đi cô bé, nữa! Tôi
ngửa cổ uống. Vừa uống vừa đồng loã với cô lén đổ xuống gầm bàn, vất cả
lon nguyên vẹn vào sọt rác. Mỗi âm thanh óc ách hay cục kịch từ dưới đất
dội lên lại gây cho tôi một khoái cảm ngây dại, khoái cảm được trả thù
ngầm. Trả thù ai, trả thù cái gì thì chính tôi cũng không biết nữa.
Một mũi giày thúc nhẹ vào cẳng chân tôi từ phía trước. Tôi ngẩng lên… Gã
phó chủ tịch choai con vừa nháy nháy mắt với tôi vừa kín đáo lắc đầu. Vậy
là gã biết tôi đang làm cái trò gì. Tôi cười nhệch. Ngượng quá! Rồi bỗng
dưng muốn nổi quạu. Cũng vì những bản mặt viên mãn, bọng mỡ như gã mà
tôi trở thành thất nghiệp sau khi đã cố tỏ ra nhã nhặn giáng vào giữa sống
mũi tay tổng giám đốc ấy đủ bốn cái tát chia đều cho trái phải. Gã đã… mà
thôi. Cái gì đã qua là cho qua! Chỉ nguyên việc chợt nhớ lại thôi là cũng đủ
điên khùng muốn gây một cái án tử hình rồi. Tôi không uống nữa mà ngồi
im. Một nỗi buồn xoáy nhức đột nhiên thổi rít ở trong đầu. Cái đầu ấy giờ
đây rũ xuống điêu tàn như một con sâu rượu hết bề cứu vãn. Gã phó chủ tịch
mồi một điếu thuốc ân cần đưa cho tôi. Tôi ngẩng lên và nhận thấy ánh mắt
hắn thật vô tư và hiền lành. Như vậy hắn không lấy cái sự việc tôi đồng loã
với con bé bóc lột hắn làm bận lòng. Tôi bỗng thấy vị nể. Gần đây tôi sinh
bệnh hay nể nang những đứa lắm tiền. Có tiền là có phong độ, có cái uy nằm
ở đâu không thể gọi tên trong dáng điệu, cử chỉ, trong mỗi kẽ răng. Nể lắm!
Nể lắm! Thì từ lúc vào đây, tôi đã chả nhìn hắn với đôi mắt khác đi là gì.
Thậm chí còn gượng nhẹ kêu hắn là Ông… Ông Ba thay cho kêu mày… Hắn
nháy mắt. Mẹ kiếp, lại nháy mắt!
- Anh Hai… Anh tốt quá! - Hơi thở hoi hoi của cô gái luồn vào ngực tôi. Từ
ngày vào làm ở đây, em chưa thấy một ai tốt, ai hiền như anh Hai…
- Cái gì vậy? Tôi hoảng hồn khi nhìn thấy một giọt nham thạch rơi xuống mu
bàn tay sần sượng của mình, cháy buốt. Cô bé khóc. Khóc ngon lành. Đôi
vai mảnh dẻ màu thạch cao để trần khe khẽ chao nghiêng. Nó khóc hay rượu
khó? Cảnh giác, tôi đánh mắt nhìn sang: chẳng rõ nữa, chỉ thấy nước mắt nó
rơi lã chã trong tiếng nấc cố kìm lại.
- Em khổ lắm!… Em đâu có muốn thế này… Chỉ vì má em, vì lũ em của
em… Em không đi, chúng nó không có tiền học… Hức! Hức! Ruột gan tôi
bất giác hức theo. Một niềm thông cảm mênh mông nhận chìm tôi xuống,
rần rật chảy túa ra mấy đầu ngón tay. Tôi quờ quạng lục túi. Hơi men… Lời
hát… Tiếng khóc… nước mắt… Cặp đùi… Cánh vai chim sẻ… Nhịp thở
nghẹn ngào… hức! Ráo trọi những tiểu tiết lăn tăn đó đã cô lại thành cảm
hứng mã thượng sẵn sàng vứt bỏ cuộc đời để sớt chia, để che chở. Nhưng
khốn thay, bốn cái túi trên người tôi đều rỗng tuếch, nắn đi nắn lại vẫn chỉ có
miếng giấy ghi vài ba cái địa chỉ của bạn bè, tấm vé tàu ngồi. Cái mùi giày
lại hích, mạnh hơn một chút. Tôi nhìn lên Phó chủ tịch choai con mặt mày
tỉnh bơ kín đáo tuồn nhanh cho tôi qua gầm bàn mấy tờ giấy bạc già trong kẽ
ngón tay như làm trò ảo thuật, hai mươi tờ năm ngàn xanh đến dễ chịu. Tốt
rồi. Tôi bỗng ngồi thẳng lên trong một tư thế khác và thật là tự tin, trầm tĩnh
đẩy cho nắm tiền đi tiếp cuộc hành trình ảo thuật vào bàn tay cô bé đang
chẳng hiểu vô tình hay cố ý đặt hờ trên đùi tôi.
Năm ngón tay thon gầy, trong suốt, móng sơn nhũ, cầm tệp tiền khẽ rung,
thả ra… bấu chặt lấy và rồi im lịm. Cám ơn anh Hai! Từ cái miệng cong
cong, bảng lảng chút hương vị của bia, của hành tỏi, của thuốc lá, của hạt
tiêu, của đàn bà lượn toả vào mặt tôi ngầy ngậy nôn nao. Anh Hai! Tiếng nói
nhớt nhầy từ miệng gã phó huyện trưởng bay qua mặt bàn cào gãi vào tai tôi
nhồn nhột. Thấy thế nào?
- Cái gì thế nào? Nhậu hả? Tốt quá nhưng hơi tốn.
- Không phải - hắn chém mắt sang cô bé - muốn không?
- Muốn gì? Tôi đã bắt đầu ngờ ngợ.
- Lại còn gì. Đuỗn mặt ra thế kia là muốn hết chịu nổi rồi. Một đêm, một
đêm chẵn với bé nghen! Rẻ thối. Trăm nghìn bạc mà được làm chủ cả một
thân hình kiềm diễm dường kia thì ở ngoài anh Hai có nằm mơ cũng không
ra, tán tỉnh cả đời cũng không được. Ưng nhé! Tôi bao trọn gói.
- Hả?… bậy mày! - tôi trừng mắt một cách yếu ớt. Nó đáng tuổi con, đừng
nghĩ lộn xộn.
- Hớ!… đáng tuổi cháu cũng được nữa. Càng ngon, thơm thịt, nhai được cả
xương. Thế nào?
- Dẹp đi! Lần này thì tôi gắt thật sự, phần vì lối nói chả chớt của gã, phần vì
tôi không muốn cô bé nghe được. Uống xong, về! Bộ thằng Ba mày xỉn rồi
hả?
Hắn không nói nữa, ngoác mồm ra cười một tràng như sổ ruột rồi thả rơi cái
bụng ninh nính xuống giữa bốn cặp đùi non… ninh nính.
Con bé xem chừng đã hiểu, nó nắm lấy bàn tay tôi bóp bóp:
- Em biết ơn anh Hai nhiều!
- Cái gì mà ơn huệ? Vớ vẩn! - tôi quay lại, gắt nữa.
- Em… Em còn con gái. Em chưa có chồng. Em không thể… Sợ lắm!
Bất giác tôi cũng nắm trở lại bàn tay ấy, vỗ nhè nhẹ trong cảm xúc hào hiệp
chợt loé chợt tắt như đốm trắng ma chơi, lại như có ngọn lửa đốt rừng cháy
nổ lốp đốp ở đâu đó rất sâu trong lồng ngực. Chẳng dừng được, như có yêu
tinh quỷ sứ đùn đẩy, mấy ngón tay tôi không rõ tại sao lại trượt hẫng xuống
cái mảng trăng trắng, nóng hỉm ở phía dưới và thề có thánh thần, dầu cho
lòng dạ lúc ấy vẫn sáng trong, nhưng vật thể còng queo đen đúa gọi là tay đó
vẫn nấn ná dừng nghỉ đôi chút trong cái sởn da gà, mụ mị và ngây dại…
Đúng lúc đó, vâng, tôi nhớ là đúng vào lúc đó, một cái sởn da gà khác, mạnh
mẽ hơn đã quật tôi ngay đơ trở lại. Trời ơi! Phải chăng cái điều chộn rộn mơ
hồ từ lúc đầu đặt chân đến đây bây giờ đã xảy ra? Từ căn phòng kế bên, căn
phòng rộng rãi, khang trang nhất, có ốp đá đen quanh tường, có đèn chùm đủ
loại màu sắc, to nhỏ treo trên trần, có máy lạnh chạy rì rì, có riđô bằng nhung
the xanh che kín các cửa sổ, căn phòng chuyên dùng để đón tiếp khách đặc
biệt, bất thần nã thẳng vào đầu tôi một giọng nói đàn bà:
- Vui mừng cho ngành lâm nghiệp tỉnh nhà ăn nên làm ra, mở mặt mở mày
với thiên hạ. Các bạn mặc sức vui hết mình. Say đâu nằm đó, ai muốn về, sẽ
có xe đưa về tận nhà. Ai muốn ở lại, sẽ có phòng tươm tất nghỉ ngơi…
Tôi lắc mạnh đầu để cố giằng ra khỏi cái tiếng nói quỷ quái đó.
- Anh lạnh hả anh Hai?… Để em đưa anh Hai về phòng nghỉ một chút
nghen!
Nằm nghỉ… Ai ở lại, có phòng tươm tất nghỉ ngơi… Vớ vẩn! Tôi tự mắng
mình. Cô ấy chết ở miền Đông, đây lại là chót cùng miền Tây, hồn ma bóng
quế có vật vờ thì nơi âm phủ lấy đâu ra phương tiện hiện đại như kiểu cái
Toyota của thằng cha Quân để vật vờ xa xôi đến thế. Vớ vẩn! Láo khoét!
Chết rồi. Chôn rồi. Chính tay mình cướp xác rồi cũng chính tay mình chôn
chứ ai chôn mà còn ám ảnh bệnh hoạn? Mẹ khỉ!
- Cái gì khỉ ạ? - Cô bé tròn xoe đôi mắt còn rớm nước hỏi.
- Không… Không có gì. - Tôi cười, lắc đầu, vỗ khẽ vào đầu gối cô, lần này
là một sự vỗ hoàn toàn tinh khiết chất cha con.
Từ phòng bên rầm rộ vang lên một tràng vỗ tay rồi sau đó là một cơn lốc
tung hô:
- Hoan hô! hoan hô bà giám đốc chịu chơi đệ nhất sáu tỉnh miền Tây.
- Sai! Đệ nhất nước Nam. Các quý vị khả kính thử đốt đuốc đi tìm xem cả
cái đất nước quê mùa này có ai chịu làm, chịu chơi, tài sắc vẹn toàn như chị
Tư của chúng ta không? Không! Chắc chắn là không? Tôi dám lấy đầu ra để
cuộc như vậy. Bà chúa rừng xanh. Bà tiên tốt bụng của những sinh linh làm
rừng nghèo khổ. Hoan hô!
- Một ly này xin chúc sức khoẻ và ý chí cũng như tấm lòng nhân ái của bà
phó chủ tịch tương lai.
- Không! Bà chủ tịch.
- Bà bí thư tỉnh uỷ.
- Còn tôi, với cái logic nghi trường đang mở ra thông thoáng, đang rất cần
những năng lực thực sự cho công cuộc đầu tư ào vào như thác lũ, tôi là xin
cứ mạnh dạn nâng ly chúc sức khoẻ đồng chí uỷ viên trung ương là vừa.
- Hoan hô! Hoan hô tầm nhìn của nhà báo. Tôi là nhà khoa học, tôi cũng xin
chúc mừng đồng chí nữ uỷ viên trung ương Đảng trẻ tuổi nhất, can đảm
nhất, giàu năng lực nhất và đẹp nhất quốc gia.
- Khoan! Tôi có ý kiến này. Chúng ta chỉ lo chúc tụng tung hô mà không
nhìn ra chị Tư có những khiếm khuyết cơ bản gì à? Không được, trên tinh
thần nói thẳng nói thật, tôi xin phê bình đồng chí giám đốc quá chú trọng vào
công việc mà í
 





